Tác giả: Minh Mẫn

Vâng, đúng là khách không mời mà đến, bởi vì khách được mời nhiều lần mà không đến, vì lý do thời gian và sức khỏe.

Cuộc đời nhiều lúc lẩn thẩn, lẩm cẩm, như đôi chân bước ngoài ý muốn.

Nghe bạn già báo tin họp mặt tại đường Thích Quảng Đức, vội  xin tháp tùng. Mà chả biết đi để làm gì, khi chưa biết nội dung ra sao, cứ ngỡ rồi đây như cá mắc cạn, sẽ lọt vào giữa kỳ hoa dị thảo, nhưng không, rất may….Gặp mặt gia chủ mừng vui như lễ hội, vì có khi nào được lễ hội như thế để mừng vui.

Hầu hết những vị có mặt là thành viên của một tổ chức: không Tâm An thì cũng Yoga, ít nữa cũng Thiền trà thơ mộng.

Ảnh sưu tầm
Ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ. Ảnh sưu tầm

Khách không mời chả biết phải đứng ở vị trí nào trong ba môn phái ấy, thủ phận là cảm tình viên ngoại biên, ấy thế mà vẫn được gia chủ dành cho phần kế bên tọa chủ để ngồi nghe các vị tầm cỡ bậc thầy nhiều chuyên môn, kinh nghiệm dày hơn tuổi đời khách không mời.

Nghe thì nghe như vịt nghe sấm cũng tỏ ra đắc ý như đã từng…Thế mới biết cuộc gặp mặt để chia sẻ những kinh nghiệm riêng tư cho nhau thêm hiểu biết.

Lại tới khách không mời được mời lên chia sẻ, biết chia sẻ điều gì khi đầu óc không có chút gì chuyên môn để bỏ túi. Ừ thì như tấm bá nạp nhớ gì nạp đó. Kể về thế giới sương mù được mời lên thăm viếng buổi Thiền trà do trà chủ mời. Quan sát nếp sinh hoạt đạo đức của thanh thiếu niên học tập Yoga và chửa lành, luyện tập sức khỏe…

Hình ảnh các học viên lãng đang chìm trong sương chiều đổ về hội trường, một hội trường thoáng đãng giản dị mang dáng đáp một Thiền đường lọt thỏm giữa rừng thông âm u. 

Trà chủ phong cách lịch lãm hướng dẫn cách  chế trà, cách pha trà, nâng chung trà bằng những thao tác cổ lưu.Thực ra thường ngày trà chủ đã phá lệ, vượt ngoài trà lễ để sống theo tinh thần Thiền vô trụ vô chấp tướng.

Các học viên nước ngoài trong áo dài truyền thống Việt Nam, cũng dâng hoa, cũng tiếp  trà rất hòa điệu. Nơi đây, trong giây phút trầm lắng, các Thiền sinh cũng là trà sinh ngồi trên tấm bồ đoàn như các nụ nấm trong vườn hoang.

Thiền ca tuy không chuyên cũng thể hiện tâm chất Đạo tình.

Trong giờ phút nghệ thuật và đạo vị, mới thấy biên giới trong cuộc sống bổng mờ nhạt. Cõi Tịnh độ hiện thực nếu được lan tỏa, xã hội đâu tồn tại não phiền.

Trong khuôn viên resort không biên giới mới thấy trà chủ kiêm Đạo sư Yoga Việt Nam có biên giới tầm cỡ, không những về uy tín, nghệ thuật đã thể hiện năng lượng sinh thức tâm linh qua cuộc sống.

Thực phẩm bày ra không còn chỗ để, chỉ để cho các bậc uyên bác chuyên môn phấn chấn trình bày. Khách không mời cố nhét vội những hiểu biết ngoài tầm tay, ít ra để đi về còn có chút vốn liếng mang theo.

Gia chủ trao tay từng bao đỏ mang nội dung tiên đoán, chả có ai bị quẻ gỡ, chỉ có, chỉ có những vội vàng mở ra xem mới biết mình đực những lời chúc tụng.

Hơn chục người tham gia, khi chia tay vẫn hơn chục tấm lòng như một gia đình.

Một gia đình đại đoàn kết đầy năng lượng tạo một từ trường ấm cúng và thân thiện báo trước sẽ còn một cuộc hẹn nào đây?...!!!

Tác giả: Minh Mẫn