
Bài viết được gắn thẻ # cha mẹ
-
Vu Lan ... nhớ mẹ
Mãi sau này tôi mới nhận ra, bước qua bậc thềm chính điện, nơi ngày xưa mẹ vẫn thường đưa tôi đến, cửa Phật là nơi con người ta được phép cởi bỏ hoàn toàn lớp áo giáp gai góc của cuộc đời.
-
Cha mẹ và chiếc bẫy của sự kỳ vọng
Hãy trở thành người làm vườn thông thái, người bạn đồng hành tận tâm, và trên hết, hãy là người duy nhất trên thế giới này, yêu thương con trọn vẹn không điều kiện, không kỳ vọng, chỉ có sự chấp nhận và bao dung.
-
Đạo hiếu dưới góc nhìn Phật giáo Bắc tông
Vì vậy muốn làm trọn được đạo Hiếu thì phải phát tâm hành trì những Giới đã lãnh thọ. Và đã thọ trì Giới rồi, thì càng phải tận hiếu với Cha Mẹ, Sư trưởng, Tam bảo. Có được như vậy, mới đúng là một người đệ tử chân chính của đức Như Lai.
-
Hiếu kính song thân đến đại nguyện báo ân muôn loài
Lấy biết ân làm khởi điểm. Lấy báo ân làm hành động. Lấy cứu độ và phụng sự chúng sinh làm tâm nguyện rộng lớn của đời mình.
-
“Mẹ - Cha” - tiếng gọi từ cội nguồn yêu thương
Dẫu thời gian có trôi đi, dẫu mái tóc rồi sẽ bạc màu theo năm tháng, nhưng chỉ cần trong tim còn giữ được hình bóng của cha mẹ bằng tất cả sự kính yêu và biết ơn, thì đóa hoa hiếu hạnh trong tâm hồn sẽ mãi mãi nở hoa, không bao giờ phai tàn.
-
Dạy con làm người nhân hậu
Người mẹ gieo phúc cho con không phải bằng của cải, mà bằng một tâm hồn biết yêu thương và sống thiện lành.
-
Ký ức ùa về
Có lẽ từ rất sớm, tôi đã học được nơi ông ngoại một bài học giản dị: có những việc trong đời không thể dùng sự nóng vội để điều khiển mà phải hiểu nhịp của nó, phải kiên nhẫn đi cùng nó, rồi mọi thứ mới dần về đúng lối.
-
Tháng Tư về thăm chốn quê
Những năm tháng ở quê trong tôi là một miền ký ức trong veo, xanh tươi và mơn mởn. Đó là những ngày lũ trẻ chúng tôi bày ra đủ trò nghịch ngợm.
-
Chọn sống dễ dàng giữa cuộc đời gian nan
Cuộc sống có dễ dàng hay không, tất thảy đều phụ thuộc vào suy nghĩ của bản thân mình.
-
Dòng nước gột sạch lãng quên
Tôi đã đi gần nửa vòng trái đất để tìm kiếm sự nghiệp, để theo đuổi những giá trị hiện đại, để rồi nhận ra, không đâu thiêng liêng bằng quê hương.
-
Vệt nắng tường rêu
Và rồi đi qua bao mùa mưa nắng, những đứa trẻ năm xưa bắt đầu trưởng thành rời xa ngôi nhà quen thuộc chỉ còn lại đấng sinh thành vẫn ở lại ngôi nhà cũ đầy những vết tích của rêu phong.
-
Hãy học cách sống trọn vẹn cuộc đời
“Tất cả các hành là vô thường; khi thấy được điều ấy với trí tuệ, người ta nhàm chán khổ đau và tìm đến con đường thanh tịnh.”
-
Mái ấm ngày xuân
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hay hẹp, chỉ cần có tình yêu thương gia đình, được ngồi bên mâm cơm có cha mẹ, nghe cha hỏi han chuyện làm ăn, nghe mẹ nhắc: “Ăn thêm bát cơm nữa kẻo đói”.
-
Tết đến - Mẹ đan những sợi xuân
Mẹ đan áo giữa nắng xuân cũng như người gieo hạt giữa đời, không chắc ngày con mặc có còn vừa hay không, chỉ biết gieo cho trọn vẹn phần mình.
-
Cha tôi gánh cả mùa đông
Cha gánh vác vất vả trong nhà, nhận về nhọc nhằn ngoài đồng, đổi lấy cho con cái những tháng ngày yên ổn.
-
Người cõng con đi cả cuộc đời
Thế giới sau lưng ba khác lắm, cao hơn nhiều rộng hơn nhiều... Khi tôi lên cấp hai, tôi vẫn nhỏ bé trên vai ba.
-
Ký ức - cảm xúc và vô thường
Từ những miền ký ức tưởng chừng bất biến ấy, khi nhìn lại bằng con mắt của Phật học, tôi chợt thấy rõ dấu ấn của vô thường (anicca) đang âm thầm vận hành trong từng nếp sống quê nhà.
-
Đời tôi là tất thảy sự dịu dàng của mẹ
Tuổi thơ của tôi là những câu chuyện cổ tích mẹ đọc cho tôi nghe mà không biết chính mẹ là cổ tích giữa đời thường.
-
Nhớ vị ngô nướng tuổi thơ
Một chiều đông, tôi bắt gặp quán ngô nướng ven đường. Mùi thơm lan tỏa khắp phố lạnh giá. Tôi dừng xe, mua một bắp, nhưng không ăn, chỉ lặng nhìn làn khói trắng, thấy cả khoảng trời ký ức ùa về.
-
Thơ: Con về nhà xưa
Thân con nửa đời phiêu bạt/Vẫn chưa gột hết vô minh/Tưởng tri, mê lầm, chấp thủ/Bao lần làm khổ song thân.




