
Bài viết được gắn thẻ # thời gian
-
Khi thời gian không vội vã
Chiếc đồng hồ cũ treo trên tường nhắc tôi một điều giản dị "sống chậm không có nghĩa là lạc hậu, mà là biết đặt nhịp sống của mình gần với nhịp tự nhiên của đời".
-
Thảo thơm làng xóm quê mình
Cuộc sống ngoài kia có thể vội vã, áp lực với bao lo toan, nhưng chỉ cần nghĩ đến quê hương, tôi lại tìm được một khoảng bình yên để nương náu.
-
Còn lại gì từ năm mười tám tuổi?
Tôi thấy biết ơn. Biết ơn một phiên bản đã dám mơ, dám đi, để hôm nay, giữa bao đổi thay, tôi vẫn có thể mỉm cười và nói với chính mình rằng những gì mình đã chọn, những con đường mình đã đi, suy cho cùng, đều dẫn về phía ánh sáng.
-
Quay về
Một mình mà chẳng cô đơn/Chân trời lần mở giả chân trước đèn/Nhìn người thêm nét thân quen/Nhìn đời thôi ngỡ là sen hay bùn.
-
Thơ: Cuối mùa
Sắc - không nào thật có/Trên tấm áo “vô thường”/Là chiếc bóng “vô minh”




