Định nghĩa:
Chỉ người đã đoạn tận phiền não, chấm dứt luân hồi sinh tử, không còn tái sinh do nghiệp và vô minh. A-la-hán là bậc đã hoàn thành con đường giải thoát cá nhân, viên mãn giới, định, tuệ, phá trừ tham, sân, si. Là một trong bốn quả thánh của Thanh văn thừa: Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán.






