Định nghĩa:
Bắt nguồn từ thời đức Phật, nhằm tránh việc du hành trong mùa mưa gây tổn hại côn trùng, cây cỏ và tạo điều kiện cho đời sống phạm hạnh được nghiêm túc hơn. An cư không chỉ là ở yên một chỗ, mà còn là cơ hội thanh lọc thân tâm, sống hòa hợp trong Tăng đoàn, trau dồi giới – định – tuệ. An cư kiết hạ là một sinh hoạt quan trọng của Phật giáo truyền thống, gắn với tinh thần cộng trú, sách tấn và thanh tịnh hóa tự thân. Chư Tăng Ni tập trung ở một trú xứ cố định trong ba tháng mùa mưa để thúc liễm thân tâm, tăng trưởng giới đức và tinh tấn tu học.






